Mười Cen-ti-met Phần 2

Đã hơn mười ngày, tôi vẫn chưa nói với cô ấy về chuyện của mẹ, cũng không gặp cô ấy, có lẽ hiểu được phần nào nên cô ấy cũng không gọi điện hay nhắn tin cho tôi. Thật sự quá khó khăn để lựa chọn giữa hai người phụ nữ như thế, tôi cứ nhốt mình trong phòng, tôi nhớ cô ấy đến phát điên, nhưng tôi lại không thể từ bỏ gia đình để đến với cô ấy. Tôi cần phải nói rõ mọi chuyện, tôi đã hẹn cô ấy ở chỗ cũ, nơi chúng tôi vẫn thường hẹn hò.

Vừa bước vào quán tôi đã thấy cô ấy ngồi ở đấy, ngay chiếc bàn mà chúng tôi vẫn thường ngồi. Cũng không biết cô ấy đã đợi tôi bao lâu, chỉ thấy ly cà phê trên bàn đã vơi đi khá nhiều. Tôi thấy cũng lạ, thường ngày có bao giờ cô ấy uống cà phê đâu. Tôi kể cho cô ấy về chuyện của mẹ, nhưng chỉ là đại khái, tránh làm cô ấy đau lòng. Nghe xong, cô ấy vẫn ngồi đấy, không phản ứng gì, cũng không nói câu nào. Tôi biết cô ấy đang rất buồn nhưng lại cố che dấu đi, có lẽ cô ấy đã chuẩn bị tinh thần từ trước. Chúng tôi cứ im lặng như thế, được một lúc, cô ấy là người lên tiếng trước:

"Mình chia tay nha!"

 Tôi im lặng coi như đã chấp nhận, bởi đó cũng là điều mà tôi muốn nói, nhưng tại sao trong lòng cứ quặn thắt từng cơn, đau đến không nói thành lời. Tôi không muốn mất cô ấy, tôi rất yêu cô ấy nhưng lại không đủ dũng khí để giữ tay cô ấy lại, cũng không thể nói với cô ấy là "hãy cùng nhau vượt qua, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi!". Tôi ngồi lặng lẽ nhìn cô ấy quay đi ngay trước mặt, tôi đã không thể giữ cô ấy lại dù biết đây có thể là cơ hội cuối cùng, tôi đã để mất cô ấy.

Một tháng sau, tôi lại quay về với cuộc sống như trước kia, sáng đi làm, tối về lại lủi thủi trong phòng. Không đi chơi, không bạn bè, cô đơn trong căn phòng nhỏ, tôi nhận ra: tôi nhớ cô ấy.

Được gần nửa năm kể từ lần cuối cùng tôi gặp cô ấy, mọi thứ dường như đã đi vào quên lãng, tôi đã có những cuộc vui với bạn bè, tôi cười nhiều hơn với những cô bạn đồng nghiệp, nhưng khi chỉ còn một mình, tôi mới biết: tôi không thể quên được cô ấy.

Ba mẹ luôn giục tôi sớm ngày cưới vợ rồi còn sinh cháu cho ông bà bồng bế, nhưng tôi lại không thể yêu thêm một ai, cái chứng sợ phụ nữ ngày trước lại tái phát. Tôi sợ lại coi ai đó là cuộc sống rồi sau đó lại vội vàng tan biến, tôi sợ phải hứa hẹn với ai đó rồi lại không thể thực hiện được, hay tôi sợ lại làm một ai đó phải lau nước mắt hàng đêm, giống như em.

Ngày tháng cứ thế trôi qua, không nhanh nhưng cũng chẳng hề chậm, tôi vẫn tồn tại giữa cuộc đời dù cho bên cạnh không có lấy một người tri kỷ. Tôi không còn nghĩ về cô ấy mỗi buổi tối, không còn lân la đến những nơi chúng tôi đã hẹn hò. Có thể giờ đây cô ấy đã có một cuộc sống mới, tốt đẹp hơn, với một người xứng đáng hơn tôi, tôi thầm chúc cho cô ấy hạnh phúc.

Cũng đã được một năm, tôi dường như đã quên hết những chuyện của ngày xưa. Hôm nay tôi có hẹn với một người bạn, người đã giúp tôi quen biết với Thùy, chúng tôi gặp nhau ở một quán cà phê. Cậu ta cho tôi biết là Thùy đã ra nước ngoài định cư, nghe nói là dài hạn và có thể sẽ không trở về nữa. Tôi thấy chột dạ, nhưng dù sao thì đó cũng là điều cô ấy đã chọn lựa, tôi mừng vì cô ấy vẫn ổn.

Một thời gian trôi qua, tôi trở về nhà sau khi tan sở, nằm đọc một cuốn sách mà mình rất thích, tiếng chuông điện thoại vang lên, là một tin nhắn. Tôi đọc dòng tin nhắn từ một số lạ, nội dung là: "Em nhớ anh! Mình gặp nhau được không? Chờ anh ở chỗ cũ". Tôi biết đó là cô ấy, tôi vẫn có thể nhớ số của cô ấy dù cho nó không còn được lưu trong danh bạ.

Không biết đã có chuyện gì đã xảy với cô ấy, vì theo những gì tôi biết thì lẽ ra bây giờ cô ấy phải ở nước ngoài. Tôi phân vân không biết có nên gặp cô ấy hay không, tôi sợ mình không kìm lòng được, sợ mình sẽ lại yêu cô ấy một lần nữa, cũng không phải, thật ra tôi chưa bao giờ hết yêu cô ấy.

Tôi chạy xe thật nhanh đến quán cà phê cũ, mọi thứ ở đây vẫn như vậy, vẫn khung cảnh đó, chỉ có con người ở đây là không còn như trước. Một cô gái trông khá chững chạc đang ngồi ở chiếc bàn quen thuộc, tôi nhận ra ngay dáng người đó, không ai khác ngoài cô ấy.

"Em vẫn vậy, không khác gì ngoài xinh đẹp hơn xưa nhỉ?" - tôi kéo ghế ngồi xuống.

Vẫn như lúc trước, cô ấy không nói một lời nào, bất chợt lại bật khóc nức nỡ, lao đến ôm chầm lấy tôi mặc kệ mọi người xung quanh nhòm ngó.

"Có chuyện gì vậy? Nghe nói em đã ra nước ngoài định cư?" - tôi khẽ đẩy cô ấy ra.

"Em làm vậy là để quên anh, nhưng dù có ở bất cứ đâu thì em cũng không thể làm được, vậy thì em còn ở bên đó làm gì!"

Cô ấy đã bình tĩnh lại, chúng tôi đã trò chuyện thật lâu, nói hết những điều mà ngày xưa chưa thể nói. Cô ấy đã có một quãng thời gian khó khăn ở hải ngoại, không phải vì công việc, không phải vì cuộc sống, mà là vì tôi. Bao nhiêu kỉ niệm ngày xưa được ôn lại, tôi nhận ra tình yêu mình dành cho cô ấy vẫn đang sôi sục trong tim, vẫn nồng nàng và tha thiết như những ngày đầu. Những điều mà ngày trước tôi chưa thể làm được hay không dám làm, ngày hôm nay ông trời lại cho tôi một cơ hội để lựa chọn, chọn giữ cô ấy ở lại hoặc để cô ấy ra đi một lần nữa.

"Anh yêu em! Chúng ta làm lại từ đầu được không?"

Cô ấy không nói gì nhưng tôi đã biết được câu trả lời, tôi nắm tay cô ấy, bàn tay nhỏ bé ấm ấp đến lạ thường, cô ấy khẽ mĩm cười, nụ cười như ánh nắng mai lấp lánh, điều mà đã quá lâu rồi tôi chưa được nhìn thấy.

Một lần nữa, tôi dắt cô ấy về gặp bố mẹ. Bố thì cũng như lần trước, không ý kiến gì. Mẹ nhìn cô ấy với ánh mắt không mấy thiện ý, nhưng cũng không có ác cảm. Chúng tôi lại có một bữa cơm gia đình, tuy không thân mật lắm nhưng cũng không quá căng thẳng như lần trước. Tôi gắp thức ăn cho mẹ, sau đó lại gắp cho cô ấy, mẹ không nói tiếng nào, có lẽ thời gian cũng làm cho suy nghĩ của con người thay đổi, hay bà cũng không muốn thấy tôi như người mất hồn, sớm tối ra vào lủi thủi một mình. Bố thì vui vẻ hỏi han cô ấy một số điều, làm cho không khí có vẻ vui tươi hơn. Bữa ăn nhanh chóng kết thúc, tôi đưa cô ấy về nhà, lần này cô ấy không còn lầm lì quay trở vào trong nữa, cô ấy vui vẻ tạm biệt tôi, trên môi vẫn nở nụ cười hạnh phúc.

Đôi khi trong cuộc sống, ta có thể đã có những lựa chọn sai lầm, mang đến những kết quả không như mong đợi, nhưng đừng bao giờ than trời trách đất trong khi đó là lỗi của bản thân. Đời không bất công với ai, cũng chả thiên vị ai, nó luôn cho ta được lựa chọn, hãy cứ làm theo những gì con tim mình mách bảo, đừng cứ mãi lưỡng lự, đừng đứng ở mười cen-ti-met, hãy chọn lựa điều làm cho ta hạnh phúc, vì ai cũng như ai: chỉ sống duy nhất một lần trên đời!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 1: Biến Cố Thời Thơ Ấu

Dưới Chân Cầu

Lời Chưa Nói