Bàn Tay Máu: Chương 1

  Hôm nay đã là ngày cuối cùng của tháng sáu Âm lịch, cô bé Mỹ Mỹ đang trong kỳ nghỉ hè. Sài Gòn những ngày này nắng nóng cực độ, nóng đến mức có thể nấu ăn bằng bếp ga (đây là tình tiết hư cấu do ta thêm vào đấy, ahi..hi đồ ngốc!)
Ngồi trong phòng có điều hòa mà vẫn cảm thấy nóng, Mỹ Mỹ chẳng thể nào tập trung đọc hết cuốn tiểu thuyết ngôn tình vừa mua hồi tuần trước. Nhấc điện thoại lên, Mỹ Mỹ gọi cho cậu bạn thân Tuấn Anh.
- A lô! Tớ nghe!
- Sài Gòn nắng nóng quá! Đi Vũng Tàu tắm biển vài ngày không cậu?
- Sao đột ngột vậy? Thế cậu đã rủ Mai Hương với Thế Toàn chưa?
- Chưa, nhưng quan trọng là cậu thôi, hai người kia thì chỉ cần nói một tiếng là họ gật đầu thôi!
- Vậy để tớ xin phép ba mẹ đã.
- Tranh thủ đi, năm sau là thi tốt nghiệp rồi, không được tung tăng nữa đâu đấy!
- Tớ biết rồi! Lát nữa tớ gọi lại sau.
Tút... Tút... Tút...
Mỹ Mỹ còn chưa nói dứt câu thì đầu dây bên kia đã dập máy.
Thật ra cô bé vừa mới mua bộ đồ tắm hai mảnh rất sexy nhưng chưa có dịp để mặc, nhân tiện rủ cả nhóm đi biển để khoe luôn một thể. Nghĩ đến việc được mặc đồ tắm tung tăng trên bãi biển, My Mỹ nôn nao trong lòng, cô vội nhắn tin báo cho Mai Hương và Thế Toàn về chuyến đi chơi sắp tới, cả hai đều nhất trí. Vậy là xong, chỉ còn đợi phản hồi từ Tuấn Anh thôi.
"Em yêu ơi! Có điện thoại! Em yêu ơi! Có điện thoại!", tiếng chuông điện thoại vang lên, trên màn hình hiện lên cái tên: Tuấn Anh.
- Sao rồi cậu?
- Sau một hồi thuyết phục thì mọi thứ cũng xong, vậy quyết định khi nào đi đây?
- Sáng mai!
- Sao gấp vậy? Đã nói cho hai người kia chưa?
- Giờ bọn họ chắc sắp xếp đồ đạc xong hết rồi đấy, cậu cũng chuẩn bị nhanh đi!
Mỹ Mỹ cúp máy. Bố mẹ cô đi công tác đến tuần sau mới về, chỉ có cô và người giúp việc ở nhà. Trong bốn đứa thì cô là người có gia thế tốt nhất, nên thường mỗi lần cả nhóm đi đâu chơi cũng đều do Mỹ Mỹ tổ chức. Cô đã nhờ chú Thanh, nhân viên trong công ty của bố thuê giúp một chiếc xe cho chuyến đi ngày mai. Cô cũng đặt trước cả khách sạn trên mạng, giờ chỉ cần chuẩn bị quần áo nữa là mọi thứ đâu vào đấy.
Đã hơn tám giờ tối, sau khi đã thông báo cho nhóm bạn thời gian khởi hành vào ngày mai, Mỹ Mỹ leo lên giường đọc nốt cuốn tiểu thuyết lúc trưa. Cô giúp việc cũng đã đi ngủ ở tầng dưới, không gian yên tĩnh giúp Mỹ Mỹ dễ tập trung hơn. Trong căn biệt thự với hai tầng rộng lớn, lại nằm tách biệt với những căn nhà xung quanh, không một tiếng ồn nào có thể ảnh hưởng tới cô. Một sự yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ  nghe thấy tiếng kim đồng hồ đang nhảy từng giây, từng giây một. Gió lùa nhè nhẹ qua cửa sổ, rít lên những âm thanh nghe thật ghê rợn, tấm rèm bên trong cứ bay phất phới, phất phới như cánh tay ai đó đang vẫy gọi.
Rầm... Tiếng động lớn làm Mỹ Mỹ giật mình, đặt cuốn sách xuống, cô đứng dậy nhẹ nhàng tiến đến gần cửa sổ, một cơn gió thật mạnh từ ngoài khu vườn thổi vào làm cô ớn lạnh cả người. Cô từ từ thò đầu ra cửa sổ, thì ra là gió thổi làm cho cánh cửa va vào tường. Cô với tay khép cửa sổ lại, buông cả tấm rèm xuống rồi quay lại giường tiếp tục đọc truyện. Đang say sưa, đột nhiên cô lại nghe thấy âm thanh lạ phát ra ngoài hành lang, giống như tiếng bước chân ai đang đi thật chậm rãi trên sàn nhà. Tiếng động đó cứ đều đặn phát ra ngày một lớn, cứ như thể càng lúc càng đến gần. Mỹ Mỹ xoay đầu nhìn về hướng cửa của căn phòng, một bóng người in lên trên sàn nhà, trông như bóng của một người phụ nữ với mái tóc xõa dài gần chạm đất.
- Cô chủ uống ly sữa rồi đi ngủ sớm đi ạ!
Đó là cô Thanh giúp việc, Mỹ Mỹ không mấy ngạc nhiên vì trước đó cô đã nhìn thấy hình ảnh này nhiều lần rồi. Trước đây mỗi khi đi chơi về trễ, cô Thanh luôn mở cửa cho Mỹ Mỹ trong tình trạng ngáy ngủ, tóc tai rũ rượi như thế này.
- Sao giờ này dì còn pha sữa làm gì? Con không uống đâu!
- Bà chủ vừa mới gọi về, bảo tôi pha sữa rồi nhắc cô chủ đi ngủ sớm ạ!
- Vậy dì cứ để đó đi tí con uống, con đọc sách một lát rồi ngủ!
- Cô chủ nhớ ngủ sớm kẻo bà chủ biết lại la tôi.
Nói xong cô ấy quay đi, vẫn là âm thanh đều đặn đó bước đi trên sàn nhà, nhưng lần này thì  mỗi lúc một bé dần rồi mất hút.
Mỹ Mỹ dẹp cuốn sách sang một bên, uống ly sữa còn nóng rồi tắt đèn đi ngủ.
Không gian vẫn yên lặng như tờ, thỉnh thoảng lại có tiếng kêu của con tắc kè ngoài vườn cất lên, gió thổi qua từng cơn làm lá cây rung lên xào xạc. Đang là đêm ba mươi, chỉ có vài ngôi sao thưa thớt trên bầu trời, dưới ánh sáng hắt hiu của những ngọn đèn đường, cây cối trong vườn đổ bóng xuống mặt đất, thỉnh thoảng lại lắc lư trong gió như đang nhảy múa, khi thì lặng lẽ, yên ắng đến rợn người. Trong căn phòng của mình, Mỹ Mỹ chìm dần vào trong giấc ngủ.
- Mở cửa cho tôi vào trong đi! Tôi lạnh quá!
Tiếng rên rỉ thảm thiết phát ra từ bên ngoài cửa sổ làm Mỹ Mỹ giật mình. Cô ngồi dậy, nhìn về phía cửa sổ, thấy nó vẫn còn đang đóng, tấm rèm cũng còn phủ xuống. Đang hoang mang thì Mỹ Mỹ lại nghe tiếng nói cất lên lần nữa, lần này nghe còn thê lương, ai oán hơn:
- Làm ơn! Cho tôi vào trong, ngoài này lạnh quá!
Quái lạ, trời đang nóng thế này mà ai lại than lạnh thế kia, Mỹ Mỹ vẫn đứng bên trong hỏi vọng ra:
- Ai vậy? Khuya khoắt thế này còn ở ngoài đó đùa giỡn à?
Không có ai trả lời, Mỹ Mỹ bắt đầu hoảng sợ. Cô cất tiếng lần nữa:
- Tôi không có đùa đâu đấy! Còn đùa kiểu đấy nữa là tôi gọi cảnh sát đó!
Vẫn không có ai lên tiếng. Chắc có lẽ là ai đó quậy phá thôi, nghĩ vậy Mỹ Mỹ lại leo lên giường, định ngủ tiếp thì giọng nói đó lại vang lên, lần này cô còn nghe rõ hơn, to hơn:
- Ngoài này lạnh lắm! Làm ơn mở cửa cho tôi vào trong!
Mỹ Mỹ nghe rõ đó là một cô gái với giọng điệu thảm thiết, bi thương. Cô bắt đầu mất bình tĩnh:
- Mà cô là ai? Sao vào được trong này? Cô leo rào vào à?
Lại im bặt không trả lời, Mỹ Mỹ tức tối bước đến trước cửa sổ, kéo mạnh tấm rèm sang một bên, cô sững người, cứ như cả cơ thể bị hóa thành tượng đá, mặt cắt không còn một giọt máu. Phía bên ngoài là một cô gái tóc tai rũ rượi, dài đến ngang vai đang bấu víu vào mặt kính cửa sổ.  Khuôn mặt cô ta trắng bệch như người chết trôi sông đã lâu ngày, còn có vẻ như đã bắt đầu thối rữa, hai bên khóe mắt máu đang âm ỉ chảy thành một hàng dài đến tận gò má. Và lạ lùng hơn là cô ta đang đứng bên ngoài cửa sổ của tầng hai, nghĩa là cô ta đang lơ lửng trong không trung.
(Các ngươi đã sợ chưa, chắc là có người đã són ra quần rồi phải không? Ha...ha... Đợi ta một tí, ta đi vệ thay quần rồi ra kể tiếp đoạn gây cấn cho mà nghe.
Tén...tén...tén...tèn! Là ta, người dẫn truyện vui tính đã quay trở lại rồi đây! Giờ ta kể tiếp câu chuyện nè!
Mà khi nãy kể tới đâu rồi ta? À! Nhớ rồi!
Mỹ Mỹ vẫn đứng trơ ra đó như tượng, mồm há hốc không nói nên lời...
Thằng cha tác giả viết tới đây là hết chương 1 rồi, thôi hẹn các ngươi ở chương 2 nha! Sẵn tiện đi thay quần luôn đi! Xi-du-ờ-gen.)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 1: Biến Cố Thời Thơ Ấu

Dưới Chân Cầu

Lời Chưa Nói