Bàn Tay Máu: Chương Cuối

- Mau đi lấy chìa khóa! - Mai Hương hoảng hốt giục Thế Toàn.

Đã hơn mười phút rồi, phía bên trong căn phòng vẫn hoàn toàn yên ắng, không một tiếng động nhỏ nào phát ra, cũng không nghe thấy tiếng của Mỹ Mỹ, cả ba đứa bạn bên ngoài bắt đầu cuống lên.

Thế Toàn quay trở lại với xâu chìa khóa trên tay, luống cuống tìm chiếc chìa khóa của căn phòng.

- Mở cửa nhanh lên đi! - Tuấn Anh sốt ruột.

Cạch... Cánh cửa phòng tự động mở ra trong khi Thế Toàn vẫn còn đang loay hoay tìm chiếc chìa khóa của căn phòng, cả ba nháo nhào chạy vào trong. Mỹ Mỹ đang nằm bất động trước cửa phòng tắm, mình mẩy lấm lem những vết đỏ như máu, tóc tai xuề xòa ra sàn nhà. Tuấn Anh vội bế cô ấy lên giường, khuôn mặt của Mỹ Mỹ trắng bệt, hiện rõ vẻ sợ hãi, giống như vừa chứng kiến điều gì kinh khủng lắm.

- Á...!

Là tiếng hét thất thanh của Mai Hương, Thế Toàn nghe thấy liền chạy vào phòng tắm xem thử, cô bé đã bất tỉnh, ngã quỵ ra sàn nhà. Thật là khủng khiếp, những dấu tay bằng máu được in khắp trên tấm gương treo trên tường, vẫn còn rất mới, những giọt máu còn rỉ ra, lăn dài, rơi lách tách xuống sàn nhà.

- Cần phải đưa cô ấy đến bệnh viện!

Là tiếng nói của Tuấn Anh ở bên ngoài, cậu ta nhìn thấy bàn tay dường như đã nát tươm của Mỹ Mỹ, là những vết rạch rất lớn, chi chít trên tay cô bé. Cả hai bàn tay của Mỹ Mỹ đều không còn lành lặn, hình như cô ấy đã tự rạch tay của mình, mảnh kính vỡ dính đầy máu còn đang nằm dưới sàn nhà, là một mảnh từ chiếc gương trang điểm của cô ấy.

- Tôi không thể siêu thoát! Làm ơn giúp tôi với!

Mỹ Mỹ đột nhiên mở mắt ra, trợn lên chỉ nhìn thấy mỗi tròng mắt trắng toát. Giọng nói của cô ta nghe rất lạ, giống như giọng của một người hoàn toàn khác, ma mị, thảm thiết. Cô ta ngồi bật dậy, cúi xuống nhặt mảnh kính trên sàn nhà, đôi tay cứ như không hề đau đớn gì, sau đó đi thẳng vào phòng tắm. Cô ta nắm lấy mái tóc của Mai Hương, cắt lấy cắt để trong lúc Mai Hương vẫn còn đang bất tỉnh, không có một sự kháng cự nào.

- Cậu điên à? Buông cậu ấy ra!

Thế Toàn lao đến chụp lấy đôi tay của Mỹ Mỹ, cô ta quay lại nhìn, khuôn mặt trắng bệt, đôi mắt trợn tráo trông thật đáng sợ. Bị Thế Toàn ngăn cản, cô ta nhe răng ra gầm gừ, giống như một con ác quỷ đang khát máu, da mặt bỗng nhiên căng hết lên như sắp nỗ tung ra, hiện lên những vết gân xanh, miệng không nói một tiếng nào cả. Buông đầu tóc gần như đã trơ trụi của Mai Hương ra, My Mỹ vồ lấy Thế Toàn, vật ngã cậu ta ra sàn nhà, sức mạnh không biết từ đâu mà còn dữ dội hơn cả một tên đàn ông. Hai tay nắm chặt lấy mảnh kính trong khi máu đang chảy ra không ngừng, nhỏ xuống khắp gương mặt đang sợ hãi của Thế Toàn, mùi máu tanh tưởi thật là kinh tởm. Cô ta dí từ từ mảnh kính vào mắt trái của Thế Toàn mặc cho sự kháng cự kịch liệt của cậu ấy. Sức mạnh của Mỹ Mỹ lấn át cả đôi tay vạm vỡ của Thế Toàn, mảnh kính nhọn từ từ hướng thẳng vào mắt của cậu ta, nước mắt bắt đầu trào ra như một phản xạ, cậu ta không thể nào đẩy mảnh kính đang sắp đâm vào mắt ra được.

Bộp... Mỹ Mỹ té sấp xuống sàn, mảnh kính sượt qua thái dương của Thế Toàn, cắt một nhát sâu, máu tuôn ra dữ dội. Tuấn Anh buông chiếc bình hoa trên tay xuống, đỡ Thế Toàn ngồi dậy, cố gắng cầm máu. Nhưng vết cắt quá sâu, máu cứ chảy ra không ngừng, đọng thành một vũng lớn trên sàn nhà, Tuấn Anh nhanh chóng gọi xe cứu thương.

- Làm ơn đến khách sạn Thu Thủy trên đường Thùy Vân, hai người bạn của tôi đang nguy kịch!

Bất thình lình Mỹ Mỹ ngồi bật dậy, lao tới siết cổ Tuấn Anh từ phía sau, cú siết rất mạnh khiến Tuấn Anh chỉ còn biết vùng vẫy trong vô vọng. Đã gần như không thể thở được nữa, hai tay cậu ta quờ quạng tứ tung, vô tình vớ phải chiếc bình hoa khi nãy còn nằm dưới sàn, dùng hết sức lực còn sót lại từ những đầu ngón tay, cố gắng với lấy chiếc bình trước khi cú siết làm cho cậu chết ngạt.

Choảng... Máu bắt đầu chảy xuống từ đầu của Mỹ Mỹ, có lẽ trong lúc thập tử nhất sinh, Tuấn Anh đã không còn cách nào khác là dùng hết sức lực để đánh vào đầu của cô ta. Cái bình hoa vỡ tan thành từng mảnh, máu nhỏ giọt trên gương mặt của Tuấn Anh, nhưng Mỹ Mỹ vẫn còn siết chặt lấy cổ cậu ta, miệng cất lên những tiếng cười ghê rợn. Tuấn Anh không còn vùng vẫy được nữa, nằm bất động, Mỹ Mỹ buông cậu ta ra, bật cười, tiếng cười vừa ai oán vừa thê lương, sau đó ngã ra sàn nhà.

Nữa tiếng sau, các nhân viên y tế đã đến, họ hoang mang trước cảnh tượng trong căn phòng ở tầng sáu. Mọi thứ ngổn ngang trên sàn nhà, máu chảy lênh láng khắp mọi nơi, mùi máu tanh dấy lên khiến ai cũng muốn nôn ọe. Một cô bé nằm bất động trong phòng tắm, máu me đầy người, tóc tai rũ rượi, chỗ ngắn chỗ dài. Hai cậu thanh niên nằm trên vũng máu, người ngợm chi chít những vết thương. Còn cô gái nằm bên cạnh, khuôn mặt nhợt nhạt, đôi tay không còn hình hài nguyên vẹn, mở to mắt nhìn lên trần nhà, thỉnh thoảng lại rú lên những tiếng nghe thật kinh dị, hãi hùng. Cả bốn người được đưa đến bệnh viện ngay sau đó, ba trong số họ đang trong tình trạng bất tỉnh, cô gái còn lại thì thần trí hoang mang, bất thường.

- Con đang ở đâu vậy ạ?

Vừa mở mắt, Mỹ Mỹ đã thấy mình đang nằm trên giường, mẹ cô bé đang ngồi bên cạnh, khuôn mặt rạng rỡ.

- Con tỉnh rồi à? Con làm bố mẹ lo quá!

- Đây là đâu ạ? Con vừa có một giấc mơ khủng khiếp, các bạn của con đã...

Mỹ Mỹ bật khóc nức nở. Người mẹ khẽ vuốt đầu cô bé.

- Không phải mơ đâu! Nhưng các bạn của con đều ổn cả, họ đang nằm ở phòng bên cạnh.

Cô bé òa lên khóc lớn hơn. Đó không phải là mơ, chính cô ấy đã ra tay hãm hại những người bạn của mình, sự hối hận đang đè nặng trong lòng, cô bé cũng không biết tại sao mình lại làm như vậy. Những hình ảnh trong căn phòng đó ập đến, bủa vây lấy tâm trí Mỹ Mỹ, cô ôm đầu khóc lóc, gào thét ầm ĩ cả căn phòng bệnh.

Bác sĩ gọi mẹ của Mỹ Mỹ ra để thông báo về tình hình của cô ấy.

- Chị cần quan tâm đến cô bé nhiều hơn, con bé đang bị chứng rối loạn thần kinh do trầm cảm lâu ngày, nếu kéo dài sẽ dẫn đến tâm thần.

Bà ấy với vẻ mặt hoang mang, lo lắng vội gặng hỏi:

- Con bé sẽ không sao chứ bác sĩ?

- Nếu gia đình chịu quan tâm, dành nhiều thời gian cho cô bé hơn thì mọi thứ sẽ ổn, bà cứ an tâm!

Người mẹ quay trở lại với Mỹ Mỹ, cô bé vẫn còn đang hoảng sợ, cứ ôm đầu khóc lóc. Được sinh ra trong một gia đình bề thế, giàu có, từ nhỏ cô bé đã không phải thiếu thốn một thứ gì, ngoại trừ sự quan tâm của bố mẹ. Mãi mê kiếm tiền, họ đã quên mất cô con gái nhỏ bé đang lớn lên từng ngày mà không có được sự yêu thương của bố mẹ như bao đứa trẻ khác. Suốt mười bảy năm qua, cô bé chỉ quanh quẩn trong nhà cùng người giúp việc, hầu như mỗi tháng mới được gặp bố mẹ một lần. Lâu ngày, sự cô đơn, thiếu thốn tình cảm gia đình khiến cô bé ít tiếp xúc với mọi người, chỉ có duy nhất ba người bạn thân, cô dần dần mắc chứng trầm cảm nặng, nảy sinh ra ảo giác trong đầu, dẫn đến sự việc như hôm nay.

- Cậu không sao chứ Mỹ Mỹ? Bọn tớ sang thăm cậu này!

Tuấn Anh tươi cười chào cô, bên cạnh là Mai Hương và Thế Toàn. Nhìn thấy dải băng trắng quấn trên đầu Thế Toàn, Mỹ Mỹ ôm mặt khóc nức nở.

- Tớ xin lỗi các cậu! Tớ không biết mình bị gì nữa!

- Bọn tớ không trách cậu đâu, yên tâm đi!

Mai Hương trìu mến nhìn Mỹ Mỹ, cô bé đang đội trên đầu một chiếc mũ len, có lẽ để che đi mái tóc dị hợm của mình. Mỹ Mỹ ngồi bật dậy, lao chầm tới ôm lấy những người bạn, cả bồn người đều thút thít ôm lấy nhau, sự việc lần này không làm cho tình bạn của họ sứt mẻ đi, mà ngược lại, giúp họ thấu hiểu nhau nhiều hơn, gắn bó bền chặt hơn.

Một tuần sau, Mỹ Mỹ suất viện sau khi ba người kia đã bình phục và về nhà trước đó. Cô dừng lại trước cổng bệnh viện một lúc lâu, quay đầu nhìn lại, tự hứa sẽ không bao giờ phải vào đây một lần nữa. Sau sự việc lần này, gia đình cô sẽ thường xuyên ở bên nhau hơn, các bạn của cô cũng thân thiết với cô hơn, cuộc sống tốt đẹp sẽ lại đến với cô, Mỹ Mỹ khẽ mĩm cười rồi bước vào trong xe.

Cốc... Cốc... Tiếng gõ cửa phía bên ngoài.

- Chào em nhé Mỹ Mỹ, rãnh rỗi chị sẽ ghé nhà thăm em, nhớ giữ gìn sức khỏe!

- À quên, nhớ đừng đóng cửa sổ!

Mỹ Mỹ há hốc mồm, kinh ngạc, là cô ấy, cô y tá mấy hôm nay chăm sóc cho cô ở bệnh viện, cô gái có khuôn mặt xinh xắn, phúc hậu, hệt như cô gái ở Ninh Thuận.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 1: Biến Cố Thời Thơ Ấu

Dưới Chân Cầu

Lời Chưa Nói