Bàn Tay Máu: Chương 2

- Hóa ra chỉ là mơ thôi!
Mỹ Mỹ giật mình tỉnh dậy khi mà những tia nắng đầu tiên bắt đầu xuyên qua rèm cửa, rọi vào giường. Mồ hôi vẫn còn lấm tấm trên trán, cô thở phào nhẹ nhõm, cảm giác thoát khỏi cơn ác mộng khủng khiếp khi nãy thật là dễ chịu.

(Hắt-xì, có phải ai vừa mới nói xấu ta không? Có phải các ngươi hụt hẫng lắm không? Cái này không phải lỗi của ta à nghe, tại thằng cha tác giả nó viết vậy đó, ta chỉ là người kể chuyện không có chút quyền lực nào hết, nhưng dù vậy...thì ta vẫn đẹp giai. Hố...hố... Thôi, tiếp tục câu chuyện nè)

"Em yêu ơi! Có điện thoại! Em yêu ơi! Có điện thoại! Mỹ Mỹ vội vàng bắt máy, đầu dây bên kia là Tuấn Anh:
- Giờ này mà còn ngủ hả? Bọn tớ đang đứng trước nhà cậu này!
- Tớ xuống liền!
Cô cúp máy, đã hơn chín giờ sáng rồi, chắc là tại đêm qua cô đã thức quá khuya nên mới ngủ say như vậy.
Mỹ Mỹ mang chiếc ba lô đi ra cổng, cô giúp việc gọi với ra từ trong nhà:
- Cô chủ không ăn sáng hả?
- Lát nữa trên đường đi con sẽ ghé chỗ nào đó ăn, dì ra khóa cổng hộ con với!
Chiếc xe du lịch tám chỗ đã đậu sẵn bên ngoài từ bao giờ, cả nhóm Tuấn Anh, Mai Hương và Thế Toàn cũng ngồi hết trên đó, có lẽ bọn họ còn háo hức hơn cả cô. Mai Hương chí chóe từ trong xe:
- Bọn tớ đợi cậu dài cả cổ rồi đấy, tối qua đi chơi với anh nào mà giờ mới chịu dậy hả?
- Tối qua tớ thức đọc cho xong cuốn tiểu thuyết mà hôm trước cậu giới thiệu đấy! Nên sáng nay mới dậy trễ.
Thế Toàn nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện của hai cô gái:
- Thôi lên xe nhanh đi, giờ này thường hay kẹt xe lắm đấy!
Mỹ Mỹ vội vàng leo lên xe ngồi xuống cạnh Mai Hương, tài xế đã nổ máy, chiếc xe bắt đầu chạy ra xa khỏi khu nhà của cô. Mỹ Mỹ tranh thủ trang điểm lại, sáng nay cô vội quá nên chưa kịp sửa soạn gì cả. Hai đứa con trai ngồi phía trước đang đeo tai phone, chắc là nghe nhạc cho dễ ngủ, Mai Hương ghé sát tai Mỹ Mỹ:
- Tớ mới mua đồ tắm hai mảnh, cực sexy luôn! Tới nơi tớ sẽ cho hai tên kia lác mắt!
- Hả? Tớ cũng mua từ tuần trước, còn chưa có dịp mặc đây này!
Hai đứa chúng nó nhìn nhau cười khúc khích.
Từ phía trước, giọng nói ồm ồm của bác tài xế cất lên:
- Bây giờ chúng ta có ghé vào nơi nào nữa không? Nếu không tôi sẽ chạy thẳng vào cao tốc luôn.
Mỹ Mỹ trả lời với giọng háo hức:
- Cứ chạy thẳng đến Vũng Tàu luôn đi ạ!
Chiếc xe đang băng băng trên cao tốc, đột nhiên thắng gấp làm cho cả bọn ngã nhào về phía trước. Đầu của Mỹ Mỹ va vào băng ghế trước, rướm máu, làm cả bọn hoảng hốt, nháo nhào không biết chuyện gì đã xảy ra. Những chiếc xe phía trước nối nhau thành một hàng dài, phải rất lâu sau đó họ mới có thể tiếp tục lên đường. Hóa ra là một vụ tai nạn, Mỹ Mỹ thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn ngó, một chiếc ô tô lật nghiêng trên đường với phần đầu méo mó như đống sắt vụn. Cảnh sát vây quanh đó khá đông, nạn nhân vẫn còn bị mắc kẹt bên trong chiếc xe, đó là một cô gái, Mỹ Mỹ có thể thấy được chiếc váy cô ta đang mặc. Cuối cùng họ cũng thoát khỏi làn xe đông đúc được tạo ra bởi vụ tai nạn kia, chiếc xe lại tiếp tục hướng thẳng đến thành phố Vũng Tàu sau hơn hai giờ đồng hồ phải ngừng lại.
- Yeah! Cuối cùng cũng đến nơi, không khí ở đây thật tuyệt! - Mai Hương thở phào nhẹ nhõm bước xuống xe.
- Cậu không sao chứ Mỹ Mỹ? Chỗ bị thương trên đầu cậu sưng lên rồi kìa! - Tuấn Anh sốt sắng.
- Tớ không sao! Hơi buốt xíu thôi. Giờ bọn mình  đi lấy phòng khách sạn trước đi!
Mỹ Mỹ quay sang nói với bác tài xế:
- Ngày mai bọn cháu mới về, hôm nay bác cứ đi đâu tùy thích ạ!
Cả nhóm đi vào trong khách sạn để nhận phòng, đó là một khách sạn khá lớn, Mỹ Mỹ đã đặt một phòng đôi trên tầng sáu. Vừa vào trong phòng, ai cũng mệt mỏi nằm bật ra giường, có lẽ hai tiếng đồng hồ phải ngồi chờ đợi trên xe khiến tất cả đều rã rời. Căn phòng này rất đặc biệt, nó có thiết kế mang hơi hướng của Trung Đông, vừa hiện đại lại pha chút cổ kính. Sàn nhà được lát bằng đá hoa cương, hơi xẩm màu nhưng rất sang trọng, tường và trần nhà đều được hoàn thiện bằng thạch cao trắng ngần. Kể cả chùm đèn treo trên trần cũng có phần sắc sảo, cổ quái.
Thấy cả bọn đều ủ rủ, Thế Toàn đề nghị:
- Cũng trưa rồi, bọn mình đi kiếm gì ăn rồi về nghỉ ngơi, đợi chiều rồi hẳn tắm biển.
- Quyết định vậy đi! - Tuấn Anh uể oải đồng tình.
Thế là họ kéo nhau xuống quầy ăn của khách sạn, ai cũng mệt mỏi chọn bừa một món rồi ngồi vào bàn cố gắng ăn cho lại sức. Mỹ Mỹ nuốt không trôi miếng bò bít-tết trong miệng, đầu cô vẫn còn ê ẩm, buông cái nĩa xuống bàn, cô lấy điện thoại ra đọc vài dòng tin tức trên mạng. Vụ tai nạn khi nãy cũng đã được cập nhật, hóa ra nạn nhân là một cô gái chỉ mới 26 tuổi, quê ở Ninh Thuận, đang trên đường lên Sài Gòn thì xảy ra tai nạn và chết ngay tại chỗ, người tài xế đã được đưa đi cấp cứu sau đó không lâu. Đột nhiên khuôn mặt Mỹ Mỹ biến sắc, cô đánh rơi điện thoại xuống sàn khiến mọi người xung quanh không khỏi giật mình. Mỹ Mỹ thần sắc trở nên nhợt nhạt, mặt cô tái dần đi như vừa chứng kiến điều gì đó vô cùng khủng khiếp, cô run rẩy cả người, miệng lắp bắp:
- Là cô ấy, chính là cô ấy!
Cả ba đều không hiểu chuyện gì, Tuấn Anh lo lắng hỏi:
- Ai? Cậu đang nói đến ai vậy Mỹ Mỹ?
- Cô ấy, tớ đã thấy cô ấy, không thể nào như vậy được... Không thể nào? - Mỹ Mỹ hình như không nghe thấy câu hỏi của Tuấn Anh.
Mỹ Mỹ vẫn cứ lẩm bẩm trong miệng như vậy, cô ôm đầu rồi gục mặt xuống bàn trong lúc ba người bạn của cô còn chưa hiểu cô đang hoảng hốt vì chuyện gì. Thế Toàn cúi xuống nhặt chiếc điện thoại của Mỹ Mỹ lên, mặc dù đã vỡ những vẫn còn có thể nhìn thấy hình của một cô gái trong đó. Mai Hương lo lắng, gặng hỏi:
- Có chuyện gì xảy ra với cậu vậy Mỹ Mỹ? Nói cho mọi người nghe đi!
- Đúng đó, cậu cứ như vậy bọn tớ làm sao giúp được! - Thế Toàn cũng bắt đầu lo lắng.
Dường như đã hoảng sợ đến tột cùng, Mỹ Mỹ bật khóc nức nỡ, cô run rẩy chỉ tay vào cô gái trong chiếc điện thoại, nói không ra hơi:
- Cô gái đó...tối qua tớ đã gặp cô ấy...
- Sao có thể như thế được, theo như trên báo thì tối qua cô ấy còn ở Ninh Thuận mà! - Thế Toàn vừa nói vừa đọc bài báo trong điện thoại của Mỹ Mỹ.
- Cậu có đang tỉnh táo không vậy Mỹ Mỹ? Cậu làm mọi người sợ đấy! - Tuấn Anh như chưa tin vào những lời của Mỹ Mỹ trong lúc bấn loạn.
Lời nói của Mỹ Mỹ làm cho cả ba người kia có chút hoang mang. Mai Hương nhìn hai người còn lại:
- Có phải do cú va chạm trên xe khi nãy không? Chắc nó làm cho đầu cậu ấy có vấn đề rồi!
Thế Toàn cũng gật gù:
- Chắc bọn mình nên đưa cậu ấy đến bệnh viện kiểm tra xem sao.
Mỹ Mỹ đột nhiên hét lớn:
- Tớ không có bị điên! Đêm qua tớ đã gặp cô gái này trong mơ, sao các cậu không chịu tin tớ?
Nói rồi Mỹ Mỹ vùng dậy, cô ôm mặt khóc, chạy thẳng về phòng trước những ánh mắt ngơ ngác của ba người bạn. Tuấn Anh vội vã đuổi theo Mỹ Mỹ, Mai Hương và Thế Toàn vẫn ngồi thừ ra đó, họ thật sự không thể tin vào những lời hoang đường mà Mỹ Mỹ vừa nói. Thế Toàn quay sang hỏi Mai Hương:
- Có phải cậu giới thiệu cho cậu ấy đọc tiểu thuyết kinh dị không? Nên bây giờ cậu ấy mới tưởng tượng lung tung.
- Đó là tiểu thuyết ngôn tình mà, lấy đâu ra kinh dị. Tốt nhất là bọn mình nên quay lại xem cô ấy thế nào rồi.
Cả hai quay trở lại phòng, thấy Tuấn Anh đang đứng trước cửa, Thế Toàn thắc mắc hỏi:
- Sao lại đứng ngoài này? Cậu ấy sao rồi?
- Cậu ấy khóa trái cửa phòng rồi! Tớ chỉ nghe thấy cô ấy khóc lóc, gào thét bên trong thôi.
- Mỹ Mỹ! Mở cửa cho bọn tớ đi! Có gì thì ngồi xuống kể đầu đuôi cho bọn tớ nghe xem nào! - Mai Hương vừa gõ cửa vừa gọi với vào trong.
Mỹ Mỹ không trả lời, họ cũng không nghe thấy tiếng cô ấy khóc lóc nữa. Thế Toàn bàn bạc với hai người còn lại, họ quyết định sẽ mượn chìa khóa sơ-cua của khách sạn để mở cửa, ngay khi cả ba định quay đi thì đột nhiên họ nghe tiếng nói của Mỹ Mỹ phát ra:
- Rốt cuộc chị muốn gì? Sao chị lại tìm tôi? Tại sao lại là tôi? Chị muốn gì ở tôi?
Hoàn toàn không nghe thấy giọng của ai khác ngoài Mỹ Mỹ ở trong phòng, Tuấn Anh lo lắng gõ cửa:
- Mỹ Mỹ! Cậu đang nói chuyện với ai trong đó vậy? Mở cửa ra đi! Cậu làm mọi người lo lắng đấy!
Mỹ Mỹ không trả lời, cả ba người đều bắt đầu cảm thấy hoang mang, đột nhiên Mỹ Mỹ lại hét lên:
- Chị làm ơn buông tha cho tôi đi! Tôi không biết gì hết! Chị tìm người khác giúp đi! Làm ơn!...Á...
Ngay sau đó là sự yên lặng đến khác thường, không còn một âm thanh nào phát ra từ căn phòng nữa....

(E hèm! Lại là ta đây! Ta nghe nói có một số trong các ngươi thấy khó chịu vì sự xuất hiện của ta trong các chương truyện. Để ta giải thích cho các ngươi biết tại sao một người dẫn truyện hài hước, dí dỏm như ta lại có mặt ở đây. Không phải đơn giản mà ta lại được tác giả đưa vào đây, thật ra nguyên nhân sâu xa mà ta có mặt ở đây là...tại vì ta...thích, he...he...
Đùa chút thôi, giờ nghiêm túc nè: chương 2 đến đây là hết, nhớ đón xem chương 4 để biết diễn biến tiếp theo nha, bài bái!)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 1: Biến Cố Thời Thơ Ấu

Dưới Chân Cầu

Lời Chưa Nói