Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng mười, 2019

Đàn Gà Mái

Hình ảnh
Suốt mười năm ròng rã, lão một mình tần tảo lo cho thằng con trai đang tuổi ăn, tuổi lớn. Kể từ ngày vợ lão đột ngột qua đời vì bạo bệnh, sức khỏe lão giảm sút trông thấy. Trước đây lão khỏe lắm, một mình làm cả mẫu ruộng mà vẫn còn sức để đi cày thuê, cuốc mướn cho hàng xóm. Vậy mà bây giờ đến ruộng của mình lão cũng không kham nỗi, phải nhờ hết người này đến người khác chăm hộ, có lẽ lão đã già rồi, cũng gần đất xa trời.
Lão đem mớ thóc ra cho lũ gà ngoài vườn ăn, sức lão giờ chỉ đủ để nuôi mấy con gà lấy trứng, rồi trồng vài vạc rau trong vườn. Suốt ngày lão cứ luẩn quẩn, hết rào chuồng gà rồi lại quay sang xới mấy luống đất, cố gắng kiếm chút tiền lo cho thằng con học đại học trên thành phố. Mấy hôm nay nó cứ gọi về giục lão gửi tiền lên để nó đóng học phí. Mà lão già rồi, mắt mũi thì kèm nhèm, làm gì mà dùng được điện thoại, thành ra mỗi lần nó gọi về là lão lại lọ mọ chạy sang nhà hàng xóm để nghe nhờ. Nghĩ cũng thương, cái thân già lọng cọng, vậy mà mỗi lần nghe con bé Na sang b…

Chương 14: Sống Làm Người Hạnh Phúc

Hình ảnh
Nó vội hất tay Lan ra, nhưng chưa kịp giải thích gì thì My đã đi vào phòng rồi đóng sầm cửa lại. Nó quay sang nhìn Lan đầy giận dữ, hỏi:
"Cậu làm trò gì vậy? Chẳng phải mình đã nói hết vào hôm qua rồi sao?"
Lan bắt đầu rươm rướm nước mắt, cô bé lí nhí nói:
"Mình chỉ muốn xin lỗi Quang về chuyện hôm qua, mình đã quá đáng với cậu! Mình thành thật xin lỗi!"
Nói rồi Lan quay lưng chạy đi, hình như cô bé đã khóc. Nó thấy mủi lòng nhưng chuyện làm nó bận tâm bây giờ là giải thích với My, nó đứng trước cửa phòng của My, gọi mãi nhưng cô bé chẳng thèm trả lời. Nó chưa bao giờ kể cho My nghe về Lan, nó sợ cô bé lại suy nghĩ lung tung, nó sợ My buồn. Đứng gọi một hồi lâu mà My vẫn không lên tiếng, nó quay trở về phòng nhắn tin cho My, cố gắng giải thích cho cô ấy trong tin nhắn, nó nói Lan chỉ đến để trả cái thẻ sinh viên cho nó, nó nói Lan chỉ là bạn chung trường, nó nằm đợi mãi nhưng không thấy My trả lời.
Đã đến trưa nhưng My vẫn ở mãi trong phòng không chịu ra gặp nó, nó cứ đ…

Chương 13: Nụ Hôn Và Sự Đổ Vỡ?

Hình ảnh
Nó thấy Lan ở trước cổng trường sau buổi học cuối cùng của năm, cô bé vẫn đứng chờ ai đó như mấy lần trước. Nó lặng lẽ đứng phía sau Lan, cố ý né tránh cô ấy, tình cảm trước kia của nó dành cho Lan đã không còn nữa, với nó bây giờ, My mới là người quan trọng nhất.
"Chào cậu! kết quả kỳ thi tốt chứ?"
Lan đột ngột tiến đến bắt chuyện làm nó bối rối, nó không nghĩ là cô ấy sẽ làm vậy. Nó thản thốt nhìn Lan, vẻ mặt chưa hết ngạc nhiên, trả lời cô bé:
"Cũng ổn!"
"Cậu có bận gì không, đi uống nước với mình đi!"
Lời đề nghị của Lan làm cho nó hoang mang, tại sao cô ấy lại mời nó đi uống nước, không phải thường ngày cô ấy luôn tìm cách biến mất trước mắt nó sao? Nó lưỡng lự, rồi đột nhiên lại gật đầu đồng ý mà chưa kịp suy nghĩ gì, như là theo quán tính.
"Vậy mình tới quán cà phê bên cạnh trường nha!" - Lan đề nghị.
Vừa dứt lời, Lan đã cầm tay nó kéo đi, nó không thể ngờ cô ấy lại bạo dạn như vậy, mặt cứ ngơ ra. Nó đã từng mơ ước được nắm tay cô ấy, nhưng lúc …

Chương 12: Buổi Hẹn Hò Đầu Tiên

Hình ảnh
Nó đưa que kem đang cầm trên tay cho cô bé, đây là lần hẹn hò đầu tiên của tụi nó, tại công viên Hoàng Văn Thụ. Hôm nay bầu trời thật trong xanh trong khi tối qua vẫn còn mưa tầm tả, thời tiết luôn bất thường như thế, lúc mưa lúc nắng, cũng giống như cuộc đời của nó vậy. Mọi người tập trung tại đây để vui chơi rất đông đúc, nhộn nhịp trong bầu không khí trong lành của buổi sáng, những giọt sương sớm vẫn còn vương trên cành lá, lác đác vài chú chim sẻ lơ ngơ lượn tìm mồi. Vài đôi tình nhân trẻ tuổi đùa giỡn trên mấy băng ghế đá, các cụ già tập thể dục bên cạnh bãi cỏ xanh, bọn trẻ con chạy nhảy tung tăng xung quanh đài phun nước. 

"Sao Quang biết My thích sô-cô-la?"
Nó không trả lời cô bé mà chỉ tủm tỉm cười. Cũng đơn giản để biết được điều đó, một cô gái thích đọc truyện ngôn tình, mê xem phim Hàn Quốc thì sao lại không thích những thứ ngọt ngào như sô-cô-la, nó đoán chắc My cũng không phải ngoại lệ.
Sau cái hôm dầm mưa cả buổi chiều, nó bị cảm lạnh suốt hai ngày nên đến hôm na…

Bàn Tay Máu: Chương Cuối

Hình ảnh
- Mau đi lấy chìa khóa! - Mai Hương hoảng hốt giục Thế Toàn.
Đã hơn mười phút rồi, phía bên trong căn phòng vẫn hoàn toàn yên ắng, không một tiếng động nhỏ nào phát ra, cũng không nghe thấy tiếng của Mỹ Mỹ, cả ba đứa bạn bên ngoài bắt đầu cuống lên.
Thế Toàn quay trở lại với xâu chìa khóa trên tay, luống cuống tìm chiếc chìa khóa của căn phòng.
- Mở cửa nhanh lên đi! - Tuấn Anh sốt ruột.
Cạch... Cánh cửa phòng tự động mở ra trong khi Thế Toàn vẫn còn đang loay hoay tìm chiếc chìa khóa của căn phòng, cả ba nháo nhào chạy vào trong. Mỹ Mỹ đang nằm bất động trước cửa phòng tắm, mình mẩy lấm lem những vết đỏ như máu, tóc tai xuề xòa ra sàn nhà. Tuấn Anh vội bế cô ấy lên giường, khuôn mặt của Mỹ Mỹ trắng bệt, hiện rõ vẻ sợ hãi, giống như vừa chứng kiến điều gì kinh khủng lắm.
- Á...!
Là tiếng hét thất thanh của Mai Hương, Thế Toàn nghe thấy liền chạy vào phòng tắm xem thử, cô bé đã bất tỉnh, ngã quỵ ra sàn nhà. Thật là khủng khiếp, những dấu tay bằng máu được in khắp trên tấm gương treo trên tườ…

Bàn Tay Máu: Chương 2

Hình ảnh
- Hóa ra chỉ là mơ thôi! Mỹ Mỹ giật mình tỉnh dậy khi mà những tia nắng đầu tiên bắt đầu xuyên qua rèm cửa, rọi vào giường. Mồ hôi vẫn còn lấm tấm trên trán, cô thở phào nhẹ nhõm, cảm giác thoát khỏi cơn ác mộng khủng khiếp khi nãy thật là dễ chịu.
(Hắt-xì, có phải ai vừa mới nói xấu ta không? Có phải các ngươi hụt hẫng lắm không? Cái này không phải lỗi của ta à nghe, tại thằng cha tác giả nó viết vậy đó, ta chỉ là người kể chuyện không có chút quyền lực nào hết, nhưng dù vậy...thì ta vẫn đẹp giai. Hố...hố... Thôi, tiếp tục câu chuyện nè)
"Em yêu ơi! Có điện thoại! Em yêu ơi! Có điện thoại! Mỹ Mỹ vội vàng bắt máy, đầu dây bên kia là Tuấn Anh: - Giờ này mà còn ngủ hả? Bọn tớ đang đứng trước nhà cậu này! - Tớ xuống liền! Cô cúp máy, đã hơn chín giờ sáng rồi, chắc là tại đêm qua cô đã thức quá khuya nên mới ngủ say như vậy. Mỹ Mỹ mang chiếc ba lô đi ra cổng, cô giúp việc gọi với ra từ trong nhà: - Cô chủ không ăn sáng hả? - Lát nữa trên đường đi con sẽ ghé chỗ nào đó ăn, dì ra khóa cổng hộ c…

Người Đàn Bà Giả Dối

Hình ảnh
- Hôm nay anh về sớm vậy?
Cô ta vẫn trìu mến nhìn tôi như mọi hôm, tôi thật sự chẳng thể ưa nổi cái điệu cười giả tạo ấy, nó làm tôi thấy phát tởm.
- Ừ, cô đã cơm nước xong cả chưa? Tôi đói rồi!
- Em dọn ngay đây, anh thay đồ rồi ra ăn cho nóng!
Tôi quay ngoắc vào phòng thay quần áo, cứ phải hít thở chung một bầu không khí với cô ta khiến tôi không thể nào chịu nổi, chẳng hiểu bên tòa án làm cái quái gì mà mãi chưa chịu giải quyết lá đơn ly hôn của chúng tôi, đã hơn hai tháng rồi chứ có phải ít ỏi gì đâu. Nhìn tấm hình cưới treo trên đầu giường mà chướng hết cả mắt, không hiểu sao ngày đó tôi lại có thể yêu một người phụ nữ như cô ta.
Năm năm rồi, đã năm năm rồi mà cô ta chẳng thể sinh cho tôi được một đứa con. Một người đàn ông đang ở độ chín của sự nghiệp, có trong tay hầu như mọi thứ nhưng chỉ trừ một đứa con. Cô ta không thể sinh con vì một cái lý do hết sức oái ăm, cái lý do mà tôi không bao giờ chấp nhận được, cô ta đã từng phá thai với thằng người yêu thời sinh viên, thứ tình yêu mà…

Bàn Tay Máu: Chương 1

Hình ảnh
Hôm nay đã là ngày cuối cùng của tháng sáu Âm lịch, cô bé Mỹ Mỹ đang trong kỳ nghỉ hè. Sài Gòn những ngày này nắng nóng cực độ, nóng đến mức có thể nấu ăn bằng bếp ga (đây là tình tiết hư cấu do ta thêm vào đấy, ahi..hi đồ ngốc!) Ngồi trong phòng có điều hòa mà vẫn cảm thấy nóng, Mỹ Mỹ chẳng thể nào tập trung đọc hết cuốn tiểu thuyết ngôn tình vừa mua hồi tuần trước. Nhấc điện thoại lên, Mỹ Mỹ gọi cho cậu bạn thân Tuấn Anh. - A lô! Tớ nghe! - Sài Gòn nắng nóng quá! Đi Vũng Tàu tắm biển vài ngày không cậu? - Sao đột ngột vậy? Thế cậu đã rủ Mai Hương với Thế Toàn chưa? - Chưa, nhưng quan trọng là cậu thôi, hai người kia thì chỉ cần nói một tiếng là họ gật đầu thôi! - Vậy để tớ xin phép ba mẹ đã. - Tranh thủ đi, năm sau là thi tốt nghiệp rồi, không được tung tăng nữa đâu đấy! - Tớ biết rồi! Lát nữa tớ gọi lại sau. Tút... Tút... Tút... Mỹ Mỹ còn chưa nói dứt câu thì đầu dây bên kia đã dập máy. Thật ra cô bé vừa mới mua bộ đồ tắm hai mảnh rất sexy nhưng chưa có dịp để mặc, nhân tiện rủ cả nhóm đi b…

Chương 11: Hạnh Phúc Dưới Cơn Mưa

Hình ảnh
Trời mưa lâm râm, nó vừa chạy xe trên đường miệng vừa huýt sáo, mặc kệ những giọt mưa cứ rơi lách tách trên vai. Trong lòng háo hức, nó chỉ muốn chạy thật nhanh đến quán cà phê trên đường Nguyễn Trãi, nơi My đang đợi nó. Không hiểu tại sao cô ấy lại hẹn nó ở một nơi xa như thế, nhưng nó đoán là cô bé có điều gì đó quan trọng muốn nói với nó. Cả hai tuần nay nó chưa có dịp nói chuyện với My, ai cũng tập trung vào kỳ thi, đột nhiên hôm nay cô ấy lại hẹn đi cà phê làm nó cũng hơi bất ngờ. Nó thấy nhớ cô bé mà cũng không biết tại sao lại nhớ, nó nghĩ về cô ấy mỗi tối mà không biết phải làm sao để gạt cô ấy ra khỏi đầu, nó không biết lý do và cũng không cần biết lý do, nó chỉ biết giờ đây trong lòng nó chỉ có duy nhất hình bóng của cô ấy.

Nó dừng xe trước một quán cà phê khá lớn, đúng là nơi mà My đã nhắn cho nó sáng nay. Tranh thủ sửa sang lại quần áo rồi thong thả bước vào trong, không gian thơ mộng ở đây khiến nó phải khựng lại để tận hưởng. Tiếng du dương của một bản tình ca, tiếng nước…

Mười Cen-ti-met Phần 2

Hình ảnh
Đã hơn mười ngày, tôi vẫn chưa nói với cô ấy về chuyện của mẹ, cũng không gặp cô ấy, có lẽ hiểu được phần nào nên cô ấy cũng không gọi điện hay nhắn tin cho tôi. Thật sự quá khó khăn để lựa chọn giữa hai người phụ nữ như thế, tôi cứ nhốt mình trong phòng, tôi nhớ cô ấy đến phát điên, nhưng tôi lại không thể từ bỏ gia đình để đến với cô ấy. Tôi cần phải nói rõ mọi chuyện, tôi đã hẹn cô ấy ở chỗ cũ, nơi chúng tôi vẫn thường hẹn hò.
Vừa bước vào quán tôi đã thấy cô ấy ngồi ở đấy, ngay chiếc bàn mà chúng tôi vẫn thường ngồi. Cũng không biết cô ấy đã đợi tôi bao lâu, chỉ thấy ly cà phê trên bàn đã vơi đi khá nhiều. Tôi thấy cũng lạ, thường ngày có bao giờ cô ấy uống cà phê đâu. Tôi kể cho cô ấy về chuyện của mẹ, nhưng chỉ là đại khái, tránh làm cô ấy đau lòng. Nghe xong, cô ấy vẫn ngồi đấy, không phản ứng gì, cũng không nói câu nào. Tôi biết cô ấy đang rất buồn nhưng lại cố che dấu đi, có lẽ cô ấy đã chuẩn bị tinh thần từ trước. Chúng tôi cứ im lặng như thế, được một lúc, cô ấy là người lên…

Chương 10: Người Bạn Thuở Bé

Hình ảnh
Tiếng xe máy của Thùy ở trước cửa...
My hốt hoảng đứng lên, điệu bộ lúng ta lúng túng như thợ vụng mất kim, thần trí như đã bị ai lấy mất, luống cuống chạy ra cửa. Nó thì ngồi đực ra đó, tim vẫn còn đang đập thình thịch, cứ như vừa mới chạy điền kinh được cả chục cây số. "Cảm giác này là sao? Không lẽ mình thích cô ấy? Nhưng lúc gặp Lan mình cũng chưa từng có cảm giác như vậy? Tại sao?", hàng loạt câu hỏi cứ xoay lòng vòng trong đầu nó.
Thùy vừa bước vào phòng đã nhìn thấy bộ dạng lấm lét của My, lại thêm nó ngồi trơ ra trước mắt, không khỏi tò mò, hắng giọng:
"Hai đứa bây mới làm gì mờ ám phải không?"
Bị nói trúng tim đen, nó quay mặt vào trong làm bộ như đang mải mê xem phim, né tránh ánh mắt soi mói của Thùy, nó thấy căng thẳng còn hơn lúc đi thi đại học.
"Điên hả? Tụi tao đang xem phim".
Nghe My nói vậy, Thùy mới chịu buông tha cho nó, vừa leo lên gác xếp vừa cười lớn tiếng, tỏ vẻ khoái chí lắm. My rót ly nước đưa cho nó, mắt không ngừng liếc ngang l…